Chọn ngôn ngữ:
Tên đăng nhập:

Mật khẩu:

Thơ


BÀI THƠ KHÓC MẸ

Ngày đăng: 06/08/2014
Lượt xem: 1118

BÀI  THƠ  KHÓC  MẸ

Tháng Bảy ta, nhiều trang, nhiều báo đã có lắm bài cúng cô hồn các loại. Cũng đành thôi, thời trộm cướp như rươi, cướp đêm cướp ngày nhan nhản; thời những kẻ sát nhân mỗi ngày càng trẻ hoá, đa dạng hoá, cái chết ngẫu nhiên ngẫu hứng đến vô tình..; thời tai hoạ ẩn tàng trong từng miếng ăn hơi thở… Cho nên thế nhân phải cung kính đến thập loại Các Bác Cô Hồn…

Nhưng tháng Bảy cũng còn một lễ nữa. Lễ Thắng-Hội Vu-Lan. Mùa Báo Hiếu. Nhớ Mẹ. Một bông hồng cho anh. Một bông hồng cho em. Và một bông hồng cho những ai đang còn mẹ…

Tôi trích câu thơ của một vị Thiền sư mà không mở ngoặc, bởi nghĩ đã thân thuộc, phổ biến đến độ như là của mọi người, như ca dao, như mây trôi, như nước chảy…

Bạn ta, những đêm bên giường khuya chăm mẹ, cũng như ta đã từng, nhưng khá hơn ta là đã chịu ghi lại những tâm tư, những xúc động, tình cảm rất thật, rất chân của mình theo từng hơi thở mẹ…

Khoảng chừng nửa năm trước, Bạn đọc cho ta nghe mấy khổ thơ. Cảm quá, ta bảo Bạn mail cho cả bài. Bạn trả lời chưa được, khi nào Mẹ vãn, bạn mới làm xong câu cuối.

Ngày Mẹ bạn về trời với Chúa, ta trễ bước tiển đưa, lòng áy náy buồn…

Nay mùa Vu Lan đã đến. Đọc lại, post lên bài thơ của Bạn—có thể với ai đó thì bài thơ chẳng hay ho, mới mẻ gì—Nhưng với ta và Bạn, ta xem như là đang đọc một thời kinh Báo Hiêu vào thời Thắng-Hội Vu-Lan…

Và, Bạn đọc tôi ơi! Tôi xin tặng Bạn  Một-Bông-Hồng…

Lang-Vườn

Tháng Bảy-Giáp Ngọ.

  

BÀI  THƠ  KHÓC MẸ

Thơ Phan-Tấn-Ích.

 

Mẹ tôi một bà mẹ Việt Nam

 

Ngày các con trưởng thành

Ngày cháu chắt lớn khôn

Cũng là thời gian của Mẹ

Những tháng ngày sau cuối

 

Căn phòng ấm không đủ làm yên giấc

Tâm lý còn sợ gió táp mưa sa

Mẹ chưa quên thời chiến tranh khốc liệt

Lòng chưa nguôi khói lửa ngập quê nhà

 

Thời mái lá tường xiêu

Thời đói cơm thiếu áo

Thời bạo chúa lên ngôi

Thời tương tàn huynh đệ

Thòi bao cuộc chia xa

Thời chìm đắm quê nhà.

 

Mỗi ngày đi qua, tối rồi lại sáng

Mẹ tự giam mình trong bốn bức tường vôi

Chọn đức tin đẻ làm bầu bạn

Lấy lời nguyện cầu làm lễ đăng quang

 

Trên đời này không ai vĩnh thọ

Thượng thọ rồi con mừng lắm mẹ ơi!

Tôi vẫn cố tin có một Nước Trời

Để thiên thần chắp cho đôi cánh  mẹ

Tôi vẫn biết một ngày không còn Mẹ

Nhưng thời gian có dừng lại bao giờ

Tôi cũng nghe đời là bể khổ

Sinh ra rồi chết đi là chuyện bình thường

Ngày tháng cưối năm tiết trời lạnh giá

Ươm mầm ngậm ngùi trong nỗi tiếc thương

Tay mẹ lạnh không còn là điều lạ

Đã gần hết rồi nguồn máu trong tim

Bầu sữa mẹ ngày xưa con vắt cạn

Tình mẹ vẫn đầy nguồn sống nuôi con

Thuở chào đời mẹ chăm con không biết

Ngày cuối đời con chăm mẹ có hay

 

Sáng nay mẹ không còn tự đứng lên

Đôi chân xiêu không chở nổi tấm thân gầy

Đôi mắt lạc thần, bờ môi khô héo

Con biết rằng Mẹ sắp phải ra đi

 

Đi về nơi đâu có ai đưa đón

Đi về cuối nguồn hay xuôi lại giòng sông

 

Rồi sáng nay Mẹ không còn thức dậy

Đẻ thấy mặt trời, nhận diện cháu con

Mẹ đã đi rồi sang miền miên viễn

Cõi vĩnh hằn lòng mẹ có buồn vui

 

Tôi còn lại đây giòng đời trước mặt

Sáng trưa chiều nhìn những chuyến xe qua

Con nước chảy xuôi, hàng cây rụng lá

Mặt đất ngậm ngùi đón mặt trời lên

Con vẫn sống, đợi đến ngày theo Mẹ

Đoàn tụ trùng phùng trên cõi bao la.

 

PHAN-TẤN-ÍCH

Tháng  7-2014.


Gửi Bài Viết

Họ tên:
Email:
Địa chỉ:
Chủ đề:
Nội dung:

Chú ý: Vui lòng nhập đầy đủ thông tin trên


TIN LIÊN QUAN:

Copy right 2011 www.duocphambachkhang.com. All right reserved
Công ty TNHH Dược phẩm Bách Khang
  17 Đường 783A Tạ Quang Bửu, phường 4, quận 8, TP.HCM

Thiết kế web: Faso

Tri mun da Tri nam da chăm sóc da Tu van dau tu Vietnam tours Thiet bi dien Thanh lap cong ty 100 von nuoc ngoai Bìa còng Bia ho so